Tác giả : Đặng Hiển
Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt
Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ thỏ con
Em thì chăn đàn ngan
Sớm lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại
Mẹ về như nắng mới
Ấm áp cả gian nhà
Một bài thơ từ hồi cấp 1 , Hà Nội mưa .
Ưhm lâu lắm rồi mới đọc lại bài này … thấy ấp áp cực…
Hồi đó từng viết một bài báo cảm nhận về bài thơ này… dễ thường cũng đã 15 năm rồi nhỉ… ôi nhớ quá đi…
Tự dưng thấy nhớ mẹ huhuhuhu
Đôi khi thấy mình trẻ con quá, cứ muốn bố mẹ vắng nhà…
bai tho nay nhu loi ke cua mot nguoi con trong gia dinh khi me di vang. no rat giong voi hoan canh cua minh vao mot nam me ve que ngoai, troi cung mua to va cam giac nho me vo cung.minh rat thich bai tho nay.
minh hoc o xa nha nen nhung bai tho ve tinh cam gia dinh lam minh rat xuc dong.minh thay yeu gia dinh rat nhieu va mong muon gia dinh nao cung luon song vui ve va hanh phuc.
Bài này hay thật đấy, lâu lắm rồi đọc lại cứ ngỡ như đang trong giờ học, đọc thật to để bạn bè nghe thấy. Nhớ hồi đi học ấy quá!^^
Mỗi lần, Hà Nội mưa, mình lại nhớ bài thơ này!
Đang ngồi chơi tự nhiên thấy nhớ đến bài thơ nay. Liền lên mạng tìm đọc lại ngay, đọc xong sao thấy nhớ nhà quá, thấy bùi ngùi làm sao ây, nhớ dang mẹ gầy sớm tối chăm đàn con, ……………Bạn nào đọc xong cũng có cảm giác như mình khi đang ở xứ người
ai bik choi CF ko solo cai’ deeee hehe
Mình thích thơ, rất thích…thích từ khi mình được học bài thơ này hồi cấp 1
hnay bão lại về, cơn bão Sơn tinh đổ bộ vào Thanh hóa, ngồi trong nhà, ngoài kia là tiếng gió bão gào rú, bỗng nhiên nhớ lại bài thơ này. Bây giờ, bố chẳng còn để ” đội nón đi chợ” như xưa nữa…ba mẹ con tất bật chống bão, căn nhà nhỏ bé trc sức mạnh của thiên nhiên, giờ ko có bố tưởng chừng như càng chông chênh hơn…
Bão hãy qua mau đi cho mắt mẹ bớt buồn…