Người ta thường không nhìn thấy mình khi còn sống – [Lời của một con ma say rượu] – Nguyễn Ngọc Tư.
Nếu đong đếm cuộc đời như một xị rượu, …
Xin một xị yêu thương
Ngập ngụa, say sưa trong thương thương yêu yêu
Cứ sóng sánh, sóng sánh từng giọt
Cho đến khi không còn biết mình đã say
Ngẫm mà buồn cười, say mà ngỡ mình tỉnh, tỉnh rồi thì ồ, mình đã say. Thế đó sự đời. Mà có phải muốn say là sẽ được, cái vòng nó luẩn quẩn, mộng mị đến bàng hòang. Qua rồi cái thửơ đùa vui trong ráng hạ nhuộm vàng góc phố, đến nao lòng. Rót lên thềm giọt tàn úa dại khờ. Lại một chiều rơi rụng…. Đến lạ cơn gió kia, sao đưa mùa trôi ngang lại ngược dòng? Ta nghe đâu đó tiếng rao trên phố “ Ai ve chai, dép đứt, mũ bể…khôngggggggggggg”. Ôi! Ta lượm lặt trong nhà đôi dép cũ lâu không dùng “ Ve chai”. Lẹp xẹp, ta đổi lấy chiếc bóng bay màu đỏ. Chị “ve chai” tủm tỉm cười “ Chiều cân được bát gạo cho sắp nhỏ”. Ôi! Sao ta cứ buông tiếng lòng thế, treo chiếc bong bay bên cửa sổ, phấp phới bay, lòng ta cũng chấp chới. Ta vươn vai cho người thêm điểm tựa, ta vui cho sự sống dâng trào.
Ta xếp cánh tàu bay, thả vào không trung vô tận, vù vù…tàu bay, ta bay theo tàu. Gửi vào bao ước mơ, khát khao dại khờ. Tàu bay đi sẽ tìm đường về lại cùng ta? Đường về, ai giăng lối? Vu vơ ta khẽ hát khúc ca
[ Nắng gửi gì cho hoa bằng lăng
Mà đượm màu tím biếc…
Em ngập ngừng. . ngập ngừng. . tình phai
Tóc ngang vai, tóc ngang vai
Ai biết ai, đợi chờ . . ]
Ta ơi! Nào có đợi có chờ. . Mơ màng, bên đáy mắt, giọt ngưng sầu
Xin gửi ta vào hạ.
Ta thầm thì cùng hạ “ Ai đứng bên đời ai…”
Hạ suy tư “ Đi qua đời?”
Đứng bên đời chẳng vững thì đi qua sao bền
BMM ơi…lần này ảnh minh họa k gắn với bài viết oài
Nên dùng hình ảnh gì bạn Chip?
Thật tươi và trong ^^