Lắng Nghe

Listen_To_Your_Heart

Chỉ là đôi khi bạn cần ai đó lắng nghe , xin hãy cứ chia sẻ, chúng ta sẽ cùng  lắng nghe . Khi đó niềm vui sẽ nhân đôi, nỗi buồn sẽ vơi nửa …

Bạn có thể chia sẻ bằng cách comment ngay tại đây.

Chúc bạn một ngày tốt lành!

Dean

Comments

  1. Đêm khuya quả thật muốn làm thơ
    Viết sao câu chữ, a bờ cờ
    Buồn giăng sương kín từng câu chữ
    Mờ cả lòng ai, bụi dại khờ.

    Đêm khuya quả thật muốn làm thơ
    Viết cho khoảng cách vốn xa mờ
    Ai ngờ đơn phương khờ dại thế
    Nhớ người, những nỗi nhớ vu vơ

    Đêm khuya quả thật muốn làm thơ
    Nói sao cho hết những dại khờ
    Em yêu ai đấy, em có biết
    Có một chàng khờ vẫn luôn mơ.

  2. Khúc vĩ thanh mùa thu
    Hà Nội không hiền ngoan nữa
    gió thôi loăn quăn đuổi nhau trên mái phố
    hàng cây ngơ ngác ngóng nhìn
    mùa thu đi qua
    gió vẫn ngát hương
    nhưng không phải gió bạc hà,
    cũng ko gió nồng nàn hương hoa sữa
    nắng về trên phố
    hanh hao như dáng em gầy
    mật ong chẳng rót vàng trên khắp tán cây
    đêm không lung linh trăng nhòa trên mái
    và còn em
    em tôi thôi ngượng ngùng e ngại
    dấu phố buồn đón bước đông sang…
    17.11.2012

  3. Mềm yếu như cọng cỏ
    gió khẽ lướt đã lay.
    ừ, thôi thì bỏ ngỏ
    niềm tin qua kẽ tay…

    lúc ước mình là nắng
    lúc ước mình là mây
    lúc ước là trời rộng
    chim trời dang cánh bay

    lúc ước là âm thanh
    trong veo rơi buổi sáng
    lúc ước là hạt cát
    tung mình làm bụi bay.

    em không muốn là cây
    đời đời im một chỗ
    thà mong manh sợi gió
    vắt vẻo ngang trời mây.

    những ước mong tuổi trẻ
    tung hoành khắp đó đây
    sợ về già xếp lại
    kí ức chỉ mây bay…

    9.11.12 cho 1 ng ngồi nghe mình tỉ tê cả tối. cho 1 ng ngồi trỏ lối đưa lời khuyên cho m.

  4. cũng được, xem như là đã dứt khoát buông
    em cứ sợ là mình không có cách nào làm cho anh dứt
    vậy mà khi anh quyết tâm rẽ ngang lối khác
    em lại đau đáu trông vào khoảng trống không anh…

    Chắc là em cũng cần thời gian để quen
    khi mọi thứ đảo điên, đâu thể một sớm một chiều quay về quy luật cũ?
    Sớm mai dậy phòng ngập tràn nắng gió
    tay em thôi khum đón giọt tin yêu
    Đừng dại mà níu kéo lấy nỗi đau
    khi cuộc đời này vốn không thể khác
    ai không tin vào sự biến thiên của niềm bội bạc
    người ấy hẳn sẽ gặp sự bội bạc rất nhiều
    cho một thời khờ dại không thể định nghĩa có phải yêu…

    tạm biệt nhé, anh rẽ mùa nắng khác,
    cởi trói lòng mình,em lang thang phiêu bạt
    Suốt một đời không thôi mơ làm gió đi hoang.

    02.11.2012

  5. Gửi tặng Bình minh mưa những khúc thơ mình viết…
    Nguyễn Minh Thu

  6. sky's says:

    khi còn trẻ chúng mình không ngại cô đơn

  7. hoahuongduong says:

    Nhớ những dòng command của chị Ngốc …

    • Ngốc says:

      Hj, lâu lắm rồi mới trở lại đất này. Ít nhất thì trong lúc cô đơn, cũng có em và BMM để chia sẻ. Thời gian dần qua đi, chị cũng thấy lòng mình vững vàng hơn rất nhiều. Đã không còn quá buồn vì một người nữa. Cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng hãy sống thật thật vui, thật hạnh phúc nhé em gái của chị.

  8. “Muôn thuở tình ta vô ngôn
    Một phút đời em dâu bể
    Nỗi buồn rơi…
    Không rơi thành giọt lệ
    Sao vỡ nát lòng… tiếng khóc vô thanh !”
    Phạm Ngọc Lư
    1995

  9. morningstar says:

    Khi họ muốn nói rất nhiều nhưng lại không biết nên nói điều gì thì phải làm sao???

  10. đôi lúc mình cũng thật cần ai đó lắng nghe mình… nhưng có lẽ là chưa đượchappy

  11. Đừng quá khắt khe với tình yêu chỉ vì nó đã từng bước ra khỏi trái tim mình.

  12. azdsiuty says:

    hạnh phúc là tự tay mình giành lấy????? đã suy nghĩ rất lâu rất lâu về điều này, liệu có thật sự là hạnh phúc khi chính mình phải nỗ lực để giành nó về? liệu khi ai đó quay về phía mình chỉ vì một sự cảm động thì mình có hạnh phúc?? và rằng chẳng phải cái gì ko thuộc về mình thì mãi mãi cũng chẳng thể nào giành lấy được???
    cũng đã hơn 1 năm rồi ấy nhỉ? hơn 1 năm cho mình trăn trở mãi với câu hỏi này để rồi buông tay, để rồi chưa một lần dũng cảm bước tới, dẫu chỉ là gọi người ta một lần khi mình sụp đổ nhất, hoang hoải nhất, khi nỗi nhớ quay quắt trong mình…hơn một năm để bao lần chới với giữa 2 miền quên nhớ, vì lẽ gì??? vì sự tự tôn của mình quá lớn khiến mình không thể chịu được việc có ai đó thương hại mình, là vì mình thà chịu đau nhưng vẫn muốn được ngẩng cao đầu trước ai đó, lòng tự tôn một cách mù quáng ngu ngốc, nhưng rốt cuộc đến giờ mình vẫn không thể khác được, để mà gọi người ta dù chỉ một lần, dẫu rằng tất cả những điều mình mong muốn chỉ là được ở bên cạnh người ấy, đơn giản lặng lẽ, mình chưa bao giờ và ngay lúc này cũng ko mong một cái quay đầu nhìn lại, bỏi nó chỉ làm mình thấy thêm yếu đuối và đáng thương hơn, mình ko muốn điều đó, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, có lẽ đó là điều duy nhất khiến mình thấy ấm lòng
    lặng người đi sau cuộc nối chuyện, mình nghĩ mình đã có 1 cuộc sống mới, giờ đây mình còn quá nhiều thứ phải vượt qua, quá nhiều việc muốn làm và những câu chuyện chỉ là kì ức lướt qua mình thôi, vậy mà không hiểu sao vẫn cứ ám ảnh mình mãi, buổi chiều khi còn lại 1 mình, tập trung vào học, ngỡ đã ko sao, vậy mà khi ngồi trên xe bus, thả đầu óc suy nghĩ vẫn vơ, lại thấy một nỗi buồn vô hạn, tưởng chừng nước mắt lăn dài và mình cũng chỉ ước có thể khóc nức nở, cho nhớ thương, cho sai lấm cho mọi thứ đã qua không bao giờ trở lại, vậy mà vẫn có cái gì đó tắc nghẹn ở cổ, không khóc được mà thấy lòng mình đau, khô khốc. …tại sao lại phải thế, tại sao lại yếu đuối thế này, một đứa trong mắt người khác vẫn ngông cuống, ngang ngạnh, một đứa chưa từng biết sợ như mình vậy mà giờ yếu đuối quị ngã, chỉ vì dăm ba câu chuyện về một bóng hình cũ, tưởng chừng như vết thương đã liền vậy mà tất cả vẫn như ngày hôm qua, ngay cả cái đau này….
    rất muốn, rất muốn gọi một lần chỉ để nói rằng, làm ơn, làm ơn hãy sống tốt dùm tôi, tôi thất bại, tôi té ngã, tôi đau đớn nhưng tôi vẫn cắn răng đứng dậy một mình. Nhưng nhìn ai đó quị ngã, hoang hoải là thứ mà tôi không thể nào chịu nổi, tôi đau còn hơn cả thất bại của chính mình, mình hiểu tất cả cảm giác mà người ta phải trải qua và mình mong muốn lắm chỉ đơn giản được đưa tay ra, mình sẽ ở bên cạnh đến khi nào người ta có thể vượt qua được và tìm được hạnh phúc cho chính mình thì mình sẽ buông tay, đó là tất cả những gì mình mong muốn. Chính mình cũng biết suốt đời này mọi thứ đã là ko thể, mình cũng ko thể chấp nhận nếu một ngày… chỉ là mình ko thể ko quan tâm, mình cần người đó hạnh phúc tốt đẹp để mình có thể an lòng bắt đầu cuộc sống của riêng mình. tại sao lại không thể sống tốt, tại sao lại khiến mình bận lòng mệt mỏi thế này, mình gần như đã ngã quị, tối về tưởng ốm thật rồi, vì một chuyện một bóng hình đã từ lâu lâu lắm, có đàng ko, chính mình cũng thấy thật là ngu ngốc, thật sự ko đáng, con người sống trên đời có duyên có nợ với nhau cả, mình mệt mỏi rồi, mệt lắm rồi, mệt với những nỗi nhớ lâu lâu vẫn ùa về, mệt với một sự không dứt khoát với quá khứ, vẫn mãi một nổi ám ảnh đeo bám mình, làm mình điêu đứng, bao nhiêu lần rồi, mình đẽ để vuột mất rất nhiều thứ vì nó vậy mà… cuối cùng thì trái tim con người là gì, có thể chịu đựng đến đâu? rộng dài đến đâu?? rất muốn được một lần nói rằng thật ra là do mình quá kiêu hãnh, nhưng điều mà thật tâm mình muốn nói: tôi đã nhớ người rất nhiều, rất nhiều, đã phải rát khó khăn, để có thể đứng vũng như ngày hôm nay, nhưng nỗi nhớ thì chưa bao giờ nhạt phai, chỉ là có lẽ suốt đời này cũng ko thể nói câu i miss you, mãi mãi là một bí mật của riêng mình, hãy sống tốt, làm ơn hãy sống tốt…

    • Sansan says:

      mình cũng đã từng như thế này…”chỉ cần được thấy người cười vui thì những khổ đau trong tim cũng sẽ gượng cười” mạnh mẽ lên nào, rồi mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn ^__^

  13. tuyết says:

    em ơi buồn làm chi…

  14. Sky's says:

    bị ám ảnh bởi một nụ cười!!

    • Cũng như mình……. Cảm thấy như có khi yêu mình có khi không. Nhưng lúc tâm trạng hỗn loạn nhất, tình cờ có dịp gặp lại. Nụ cười như mùa thu tỏa nắng ấy đã làm con tim, trí óc trở nên nhẹ nhàng, hạnh phúc. Đôi khi sợ lắm một ngày không còn giữ được nụ cười đấy.

  15. Mèo Mụp says:

    Nhớ bác sĩ!

  16. vyphuong says:

    Buổi tối này ngồi nghe bài hát “chờ người nơi ấy” của Uyên Linh, trong lòng mình chợt khựng lại nhiều thứ. Sau một khoảng thời gian mình chờ đợi, biết người ko trở lại, mình đã thôi không chờ đợi. Đã không còn hoài mong.Vẫn dõi theo anh như là một chút hoài niệm, để có cái để nhớ. Biết anh sống tốt và đã tốt nghiệp thạc sĩ. Vậy là được…

  17. Diễm Phương says:

    Cuộc đời là gì mà sao đau khổ tới vậy??????????????? Tôi hận đời, hận những ai lấy đi của tôi mọi mơ ước mà tôi xây dựng bằng năng lực thật sự. Dẫu biết rằng trái đất này không có CÔNG BẰNG nhưng vẫn muốn hỏi CÔNG BẰNG ở đâu. tôi đã mơ ước rồi cố gắng rằng mọi công lao sẽ được đền đáp nhưng nào ngờ cuộc đời này quá lắm dơ bẩn, rõ biết mình là no.1 nhưng chỉ cần quyền chức, tiền bạc là đã có thể có mọi thứ. Chẳng nhẽ công lao của tôi là vô giá trị????????????? biết làm sao được, nghèo mà, yếu thế mà, nhà không mặt phố ,bố không làm chức to mà. Ngậm ngùi nuốt nước mắt vào tim, trốn vào bóng tối khóc một mình. Không giám khóc to, cứ nuốt cục tức trong họng lại mà ngẹn ngào rằng mình không có đủ gan đi cầm dao giết người, không đủ can đảm tự tử. Làm sao đây??? Bây giờ cứ ngồi một chỗ khóc, khóc và khóc. Chẳng muốn ước mơ nữa, chẳng muốn cố gắng nữa vì tôi biết tôi có cố gắng tới đâu mà không TIỀN, QUYỀN thì tôi cũng vẫn chỉ là đứa vô dụng.Ngày mai, khi tôi thức dậy ,ước gì có một phép nhiệm màu giống như trong truyện tấm cám, sẽ có 1 ông Bụt hiện lên và cho tôi 3 điều ước. lúc đó tôi sẽ ước: 1. thế giới không chiến tranh.2. con người luôn hạnh phúc.3. thế giới luôn công bằng.Dẫu biết sẽ chảng có bụt nào hiện lên, cũng chẵng có thế lực siêu nhiên nào giúp đỡ tôi nhưng tôi vẫn cứ nên lạc quan chứ nhỉ? viết xong những dòng tâm sự này,nước mắt cũng đỡ lăn, lí trí cúng đã phần nào nhận thức được. Vậy thì bây giờ, tôi sẽ ngừng đặt ra những mục tiêu lớn lao, cũng không mơ ước gì cả, tốt hơn hết tôi nên để cho ông trời qđịnh, chịu khó chăm sóc mấy cái cây con héo hon vì tôi mải mê học mà không tưới được, chịu khó mỉm cười khi nhìn đứa cháu vứt bừa bộn ra nhà và mình phải mất hàng giờ cất dọn mà không được học, chịu khó mở tấm lòng mình với những người có lẽ yêu thương mình thật sự nhưng mình luôn nghĩ họ là những người xấu xa, và điều quan trọng nhất có lẽ mình phải học có lẽ là sự NHẪN. Ôi, đây đúng là một mớ lộn xộn mà mình vừa tạo ra.Chẳng biết mình viết những cái quái gì thế này? sao mình lại yếu đuối như thế nhỉ? sao mình phải khóc vì mấy chuyện dở hơi này nhỉ? vớ vẩn. Phải chỉnh đốn lại, cố lên. yeah!! thành công có lẽ sớm tới thôi.

  18. Kusaram says:

    Chỉ cần nụ nhìn thấy nụ cười là đủ

  19. camellia says:

    8 năm qua chưa bao giờ em thôi nhớ người. 8 năm qua chưa bao giờ lòng em yên tĩnh. Cho dù trốn vào đâu, em vẫn thấy lòng dậy sóng. Nhưng hơn 2 năm trước, tự em đã lựa chọn buông tay, tự em đã chặt đi mọi con đường để có thể quay trở lại. Vậy hà cớ gì em phải buồn? Vì đó là lựa chọn của em cơ mà. Giống như em đã nhớ câu nói của ai đó “Hãy chặt đi mọi cây cầu, để khi đã bước đi, bạn không thể quay đầu trở lại”. Dẫu biết, làm vậy sẽ đau,nhưng vẫn làm. Để rồi bây giờ, hối hận thì không hẳn nhưng trong lòng vẫn chưa thôi khắc khoải.
    Đến bao giờ, em có thể tìm thấy bình yên???????/

  20. Sky's says:

    Có những người cả đời không thể ở bên nhau, nhưng có một tình yêu giấu trong tim, nhớ nhung suốt cả cuộc đời.

  21. azdsiuty says:

    em sợ nỗi nhớ và sự ấm áp từ một bàn tay nào từng dắt em qua đêm tối không đủ để em quên anh… em sợ mình lại sẽ rời bỏ phía ánh sáng tươi vui hôm nào để quay về ôm trong mình chậu xương rồng đầy gai…càng ko buông tay càng đau, và em đang khóc, anh biết ko??? cho dù là ngu ngốc, em biết nhưng em chưa bao giờ hối hận vì đã một lần can đảm nói ra tất cả, mọi thứ liệu rằng sẽ kết thúc như em từng nghĩ??? trái tim con người thật sự là muôn lối …

  22. Sky's says:

    Muốn hoàn toàn quên đi một người mà mình yêu là một chuyện không hề dễ dàng, nhưng đôi khi, chưa quên không có nghĩa là còn yêu.

  23. Cõi Tạm says:

    Có những lỗi lầm một thời vụng dại lại là nỗi đau suốt cuộc đời. Cũng có thể trách người sao quá nhẹ dạ cả tin, cũng có thể nói người đã sống bằng tình yêu chân thành và trái tim khao khát tình thương…

    Tình yêu có muôn vàn lần đau, có hàng vạn lần chờ. Ta có thể nói là người đúng, cũng có thể nói người sai. Nhưng làm sao biết đó là đúng hay sai, khi tình yêu có muôn hình vạn trạng?

  24. Cõi Tạm says:

    Có những lỗi lầm một thời vụng dại lại là nỗi đau suốt cuộc đời. Cũng có thể trách người sao quá nhẹ dạ cả tin, cũng có thể nói người đã sống bằng tình yêu chân thành và trái tim khao khát tình thương…

    Tình yêu có muôn vàn lần đau, có hàng vạn lần chờ. Ta có thể nói là người đúng, cũng có thể nói người sai. Nhưng làm sao biết đó là đúng hay sai, khi tình yêu có muôn hình vạn trạng?…………..

  25. Loan says:

    Cảm giác cô đơn quá. Một mình bơ vơ. Một thành phố, ko quá ồn ào, cũng ko yên tĩnh. Không giàu, và tất nhiên, chưa đến mức bình dân.
    Một mình em bon chen ở đó. Người ở đâu?
    Lắm lúc, em cần lắm, 1 bờ vai, 1 bàn tay, 1 tin nhắn, hay 1 câu nói thôi.
    Em có những người “bạn”. Nhưng có phải là bạn thực sự ko? Em cũng ko biết nữa. Em chưa thực sự hiểu về họ, và dường như, em vẫn còn rất lạ lẫm với họ.
    Với em, bình yên sao mà xa xôi quá.
    Một mình, trong căn phòng nhỏ, 1 mình, với những trang word trắng xóa, 1 mình, với những bản nhạc thật buồn. Có lẽ, đó là nơi yên ổn nhất với em.
    Người con trai đến với em, 18t, cho em những ngày tháng vui và hạnh phúc ấy, đã vội vã bỏ đi. Người bỏ đi, hay tại em đẩy người xa đi? Em cũng ko biết là ai sai? là ai đúng? là ai hết yêu trước, là ai … Nhưng, em vẫn chưa, lấy lại đc cân bằng người à.
    Giá mà em được như người, có thể đến và đi, với 1 người, vội vã thế. Quên, vội vã thế.
    Giá mà em, được như người, những tháng ngày một mình đc lấp đầy bằng những vòng tay ấm khác.
    Lâu lắm rồi mà em vẫn còn ngốc như ngày mới gặp người. Ngốc mới chấp nhận ng nhanh đến thế, mới dễ dàng nói lời yêu, trao trái tim cho người nhanh đến thế. Và cũng ngốc, để đến giờ, vẫn còn đau, vẫn còn những thương tổn, vẫn còn, chưa thôi xót xa,
    Chắc giờ này người đang hạnh phúc, vì đã lâu như thế, chưa 1 lời hỏi thăm, 1 tin nhắn động viên em, vì, quá khứ với người, chỉ là, những cơn gió thổi ngang qua.
    Em cứ ngỡ, những cuộc điện thoại đó, những dòng tn đó là của người, nên mới dằn lòng, ko đủ can đảm nghe. Gần 3 năm, nên giọng người em đã lãng quên? Em mộng tưởng giọng người ta, là của người. Hay em đang chờ đợi, nên chỉ có giọng người bên tai thôi.
    Em hết yêu, nhớ, và thương người rồi, thật đấy. Em chỉ còn yêu em của những ngày 18 ngốc nghếch, chỉ nhớ cái tình yêu đầu ngây thơ và dại dột, chỉ thương cho em, của 3 năm nay, luôn một mình thôi.
    Người à.
    Hi vọng em mau quên người như người quên em.
    Hi vọng, kí ức đối với em, chỉ là những hạt bụi trên đường em đi, chỉ qua 1 trận mưa là được giũ sạch.
    Cám ơn người cho em biết yêu, tin, cho em biết hạnh phúc và bất hạnh, cho em biết, cảm giác bất lực, trước yêu, trước tin, 1 ai đó.
    Ai đó nói, niềm tin ko mất, chỉ chờ ta khai phá. mà sao? Em thấy như đã vỡ vụn, có còn gì nữa đâu…
    Viết cho một trưa cuối đông. Cho một ngày nắng…
    Viết, cho một tâm hồn đang dần lành những tổn thương, cho những vết thương đang dần khép miệng, viết cho một, bàn tay, thiếu vắng 1 bàn tay, viết cho một người, thiếu vắng 1 bờ vai…

  26. Mèo says:

    “Sẽ có người níu giữ được em!” Câu cuối cùng trong những cuộc trò chuyện qua yahoo của anh và em. Em biết em là một con mèo thích nhảy nhót trên những mái nhà, khám phá bầu trời rộng lớn hơn là ngoan ngoãn nằm trong tổ ấm áp. Em biết em là một con mèo luôn muốn đi tìm một thế giới của riêng em. Nhưng đến một lúc nào đó, em muốn được dụi đầu vào ngực ai đó, muốn thủ thỉ những câu chuyện không đầu không đuôi, muốn có người đồng hành bên em trong những hành trình, hay chỉ đơn giản đợi em ở một nơi nào đó sau mỗi chuyến đi. Có lẽ người đó không phải là anh, nhỉ?
    Anh! Em … thật sự mong anh sẽ là thế giới của em!

  27. azdsiuty says:

    thất vọng nề bản thân quá
    thật là bế tắc

  28. Hòn đá cô đơn says:

    Hãy cho em về ngồi bên hiên gió
    Ngắm chiều rơi khe khẽ nắng vàng xoay…

  29. bui kim says:

    tại sao có những người biết rõ là yêu nhau đó nhưng vẫn phải xa nhau. thực ra không phải bị cấm cản từ phía bạn bè hay cha mẹ hay là lý do gì khác. chỉ là người ta không chịu nói ra lòng mình, để cho hiểu là cứ chồng lên hiểu lầm. nghi ngờ cứ chồng lên nghi ngờ rồi xa nhau thôi. những người yêu nhau a nói vơi nhau một lời mình đến với nhau hoặc là mình xa nhau mãi mãi. cả hai đau khổ nhìn người kia vui bên hạnh phúc mới không phải ta. có đáng không

  30. Từ Tâm says:

    Phong linh. Búp bê cầu mưa. Con lật đật. Đồng hồ cát. Tranh gạo. Ngôi nhà tăm. Sao may mắn. Rùa ru ngủ. Rượu bồ đá. Chìa khóa chung cư…
    Haizzz….Tớ đang đóng thùng những gì có liên quan về cậu đây. Có điều, phần kí ức về cậu…tớ vẫn chưa thể gởi trả được. Tạm thời để cho tớ giữ, có được không?

  31. “Muốn nắm tay em lắm chứ
    Nhưng rồi ngần ngại
    Lại thôi.”

    Bước | Aki kokoro

  32. Mắt Nhòe Lệ says:

    Yêu thương sao mong manh.Hạnh phúc sao dễ vỡ. Anh bước vội ra khỏi cuộc đời em như sợ em níu kéo. Tình yêu của em,vẫn còn nguyên anh ạ. Em giữ gìn,nâng niu cảm xúc từng dệt nên biết bao nhiêu kỉ niệm. Em vẫn hay đùa thôi anh đi đi,em trả anh tự do ,sống thỏa với ước vọng của mình,bao giờ mệt mỏi hãy quay về.Em luôn đợi. Anh trách em sao hay hờn hay giận. Nhưng bao nhiêu đau khổ anh mang đến cho em,em lại bình thản tha thứ cho anh như này vậy không biết. Em yêu anh,rất nhiều. Nhiều đến nổi em phải nén lòng để không phải nghĩ về anh quá nhiều. Khó khăn lắm anh ạ.
    Làm sao để biết,bao giờ mới có thể quên được anh đây hở anh?

  33. Mây hững hờ says:

    Em ước gì mình đủ can đảm để nói lời chia tay anh.
    Gần 3 năm, tình cảm ngày càng phai nhạt. Anh dễ hờn giận, còn em thì chán phải thanh minh. Nếu ko phải em lỡ đánh mất mình. Nếu ko phải vì gia đình 2 bên. Thì có lẽ em buông tay từ rất lâu rồi. Chẳng phải em ko còn yêu. Nhưng yêu mà cứ làm cho nhau mệt mỏi thì chúng mình giữ nhau làm gì nữa?
    Giận hờn từ những chuyện nhỏ nhặt nhất. Tại sao em ko thế này, sao em ko thế kia. Anh có chuyện, em góp ý thì anh bảo thôi kệ, ko cần. laughing
    Nước mắt chảy ngược rồi. chẳng còn có thể khóc cho những nỗi buồn đã quá quen.

  34. chungthuyphonglan says:

    Hạnh phúc là vô cùng, câu trả lời về hp đều nằm trong mỗi người

  35. Rất buồn và mệt mỏi với cuộc sống.

  36. lovefool says:

    Em muốn tình yêu kết thúc bằng sự nuối tiếc, nhớ nhung chứ không phải sự ân hận vì đã từng yêu.

  37. Em ra đi giữa dòng đời bụi bặm
    Mất nhau rồi sao anh mãi chờ trông
    Hạnh phúc nhỏ nhoi mà anh không nằm giữ
    Để bây giờ gió cát cuốn bay
    Anh không hiểu vì sao kết thúc
    Có phải thế này là tốt không em
    Dù đã biết niềm tin không còn nữa
    Hạnh phúc nhạt nhòa những câu nói yêu thương
    Lòng chợt nhớ những tháng ngày tươi đẹp
    Có em trong đời một giấc mọng mong lung
    Biết không em tình yêu anh nắm giữ
    Đồng điệu tâm hồn giờ chỉ còn anh
    Cafe vắng chiều buồn nhiều kỉ niệm
    Chiếm cả tâm hồn hình bóng ai kia
    Cuộc đời vẫn trôi dù tình ta tan vỡ
    Anh vẫn đợi phút quay về để kết nối yêu thương
    Em đừng khóc khi mình gục ngã
    Vẫn còn anh nơi ấy khi em về

    Cuộc sống đôi khi làm niềm tin vụt mất
    Hãy vững bước đi tiếp nhé em ơi
    Em sẽ thấy tình yêu và hạnh phúc
    Cuộc đời đâu phải bấy nhiêu đâu.

  38. Mắt Nhòe Lệ says:

    Nhiều lúc muốn thét lên rằng tui nhớ Ox yêu của tui lắm lắm. Thét lên để khỏi thấy bức bách trong lòng. Nhưng hình như có cái gì đó chặn lại,ko ai cho phép tui làm chuyện đó Ox àh.

  39. Có ai tin vào Chòm Sao k? E thấy con người Song Tử phức tạp quá, k nắm bắt được. Mà…e yêu Song Tử nhiều quá rồi happy Có điều, Song Tử k biết sad

  40. Ngủ ?…a sẽ k bao h ngủ sớm đc nữa đâu…
    Vì đêm đến…vẫn như thế…lật lại xúc cảm a chưa giấu…
    Dù a biết…có nhớ nhìu thêm…thì…cũng vậy thôi
    Nỗi buồn đó vẫn lắng lại nơi đây cứ như chưa bao giờ thay đổi
    Sự hụt hẫng…tiếp tục bao trùm cả không gian…
    Lặng im 4 phía…chỉ biết ngồi gõ…mặc kệ xug wanh,a không màng
    …rối lắm…gần nhưng quá xa…có lẽ mọi thứ đã được sắp đặt
    Cho 2 ta 1 vách ngăn…
    Yêu thương là gì?tại sao niềm vui ta không có???
    Tất cả như 1 ngọn gió…còn ta thì chỉ biết chờ mong cho
    Nó đừng bay quá xa…theo làn mây dễ tan ngoài kia…
    Hạnh phúc cũng mog manh như những giọt mưa rơi ngoài kia…
    Những thềm nhà mơ ước…tất cả chỉ là ước mơ…
    Chấp nhận thực tế…có được tình yêu cho ta là chưa bao giờ……
    Lời nói…vẫn chỉ là lời nói thôi…
    Và những câu hứa…cứ đọng thành lời nói rồi vỡ tan thôi…
    Nụ cười giờ là 1 điều quá xa vời
    Cố gắng xóa đi ngày xưa, tách rời
    Bao kỉ niệm chỉ là cơn mưa qua…vút xa…
    Tâm hồn…giờ cô đơn…lại lặng im suy tư…
    Bàn tay ngày nao vẫn k thể nắm giữ
    Từng giọt mưa…sao không thể nắm lấy giọt mưa….???….

  41. Wind and Flowers says:

    có bao h Nhok nghĩ rằng: diễn viên phụ hay một phông nên đều có một giá trị riêng chua? Nhok hãy tự tin với bạn thân mình rằng mình vẫn có khả năng kết bạn và Nhok đã đúng khi cảm ơn nhỏ, bởi vì nhờ có nhỏ mà Nhok có dc nhìu kỉ niệm đẹp phải không nào, cũng như diễn viên phụ cảm ơn diễn viên chính đã cho mình thấy dc nhìu kinh nghiệm diễn vậy đó! Nhok đừng nhìn mọi thứ với một con mắt ảm đạm, hãy cứ sống thật vời chính mình, đôi khi như vậy Nhok sẽ thấy khá hơn và bik rằng mất đi một người bạn, mất đi nhìu quan hệ với ng` khác không phải là mất đi tất cả, tất cả có được là do bản thân mỗi chúng ta làm nên chứ không phải do kết bạn hay dó ai đó làm để chúng ta hưởng. Nhok phải tự hiểu rằng giá Nhok vẫn có giá trị riêng và nếu như Nhok vẫn chưa tìm thấy một người bạn thật sự thì ít ra Nhok cũng có 1 ng` bạn ảo là Wind hoặc là mọi người ở BMM luôn lắng nghe và chia sẻ với Nhok!
    àk, còn 1 điều nữa Nhok nên bik là ” Diễn viên phụ vẫn đỡ hơn diễn viên quần chúng” ák!^^!
    Chúc Nhok vượt qua được, nếu muốn tâm sự thẹm với Wind thì pm vào nick YH Money_doan. àk, cứ gọi Wind là Money đi nhé!^^!

  42. leuleu says:

    t nghĩ Nhok cứ coi như thời gian đã qua là một “trải nghiệm thú vị” đi. coi nó là trải nghiệm nên kỷ niệm đẹp cũng có, buồn cũng có. đừng coi như là quay về điểm xuất phát ban đầu vì chẳng phải thế đâu, vì giờ đây Nhok đã khác, kinh nghiệm hơn, nhìn cuộc sống khác hơn còn gì. hãy tìm cho mình một người mà khi ở bên cạnh, Nhok có thể là chính mình, nói lên suy nghĩ quan điểm của mình ko e ngại. cũng ko dễ tìm thấy đâu nhưng mong Nhok sớm tìm đc người như thế. mà cần bỏ ngay ý nghĩ mình là phông nền cho người khác. nếu Nhok muốn nổi bật, hãy tự do thể hiện bản thân. còn nếu là người thực sự không muốn là trung tâm hãy nghĩ mình ở vai trò của một quan sát viên cũng đc, ko là trung tâm nhưng lúc cần thì cũng sẵn sàng bày tỏ quan điểm, ghi dấu bản thân. mà theo t thì ai cũng là nhân vật chính ở trong một quan hệ nào đó, có cái có nhận ra hay ko thôi happy

  43. Nhok says:

    thử im lặng và lắng nghe trái tim của bạn

  44. Nhok says:

    Thế bạn hãy nói cho mình bik sao bạn bun` zậy ?

  45. Chị à, mạnh mẽ lên, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.

  46. tigontrang says:

    Bình yên ai cũng đi tìm cho mình dù chỉ là một phút giây

  47. Có những người đàn ông không bao giờ nhìn thấy những giọt nước mắt của vợ.
    Có những người phụ nữ mạnh mẽ đến mức không bao giờ khóc trước mặt chồng.
    Can đảm lên chị !!!!

  48. Little Moon says:

    Người đàn ông bất hạnh nhất là người đàn ông không bao giờ được thấy vợ mình khóc.

  49. hoahuongduong says:

    Bạn sẽ bình yên nếu bạn nghĩ mình đáng được như thế…Thật dễ dàng nhưng cũng thật khó khăn, khi mà ai cũng mãi miết đi tìm cái gọi là bình yên ở xa lắm ngoài kia cuộc đời.

  50. hoahuongduong says:

    Duyệt câu này ^^,

  51. coi tam says:

    Toi doc trong 1 cau chuyen khi ng cha noi coi con trai ” ba khong can biet la loi cua ai.nhung de ng phu nu cua con khoc thi con ko phai dan ong”

  52. Ngốc says:

    Chị cũng thích câu này em ah.

  53. Mắt Nhòe Lệ says:

    Bình yên…đến từ tâm hồn.

Speak Your Mind

*